
Như tôi thường nói với các học viên của mình, tôi không đưa ra lời giảng như những tuyên bố về chân lý, bởi vì cố gắng dùng ngôn từ để gói ghém chân lý là trò chơi của kẻ ngốc. Đó là phương pháp chúng ta thường dùng trước khi thức tỉnh – chúng ta khái niệm hóa chân lý rồi tin vào khái niệm đó. Vì vậy, thay vì giảng dạy kiểu như thần học hoặc triết học, tôi trình bày giáo lý của mình như những chiến lược. Tôi đang cung cấp cho bạn các chiến lược để thức tỉnh và giúp bạn trước những gì xảy ra sau khi thức tỉnh.
Tất cả những từ ngữ mà tôi sử dụng đều như các ngón tay chỉ hướng. Trong Thiền tông có câu: Đừng nhầm ngón tay chỉ trăng là mặt trăng. Mặc dù có thế nghe điều đó cả trăm lần, chúng ta vẫn có khuynh hướng hiểu sai, hết lần này đến lần khác. Vì vậy, trong khi dùng rất nhiều lời, đặt ra những bối cảnh nhất định và dùng các ấn dụ nhất định, tôi đề nghị bạn ghi nhớ rằng, tất cả những gì tôi giảng phải được đánh thức. Nó phải được trải nghiệm trong đời sống để trở thành thật. Không có gì tôi nói thay thế được thực tế hay trải nghiệm trực tiếp giúp bạn hiếu bạn thực sự là gì. Bạn cần phải sẵn sàng đặt câu hỏi về mọi thứ, dừng lại và tự hỏi mình: “Tôi có thực sự biết cái điều tôi nghĩ là mình biết, hay tôi chỉ vay mượn niềm tin và ý kiến của người khác? Tôi thực sự biết gì, tôi muốn tin hay hình dung cái gì? Tôi biết chắc chắn điều gì?”.
Câu hỏi “Tôi biết chắc chắn điều gì?” vô cùng mạnh mẽ. Khi bạn nhìn sâu vào câu hỏi này, nó thực sự phá hủy thế giới của bạn. Nó hủy bỏ toàn bộ nhận thức của bạn về bản thân, và nó sinh ra để làm thế. Bạn đi tới chỗ thấy rằng mọi thứ bạn nghĩ mình biết về bản thân, về thế giới, đều dựa trên các giả định, niềm tin và quan điểm – bạn tin chúng vì bạn được dạy dỗ hoặc nghe nói rằng đó là chân lý. Ý thức sẽ còn bị cầm tù trong trạng thái mê cho đến khi chúng ta bắt đầu nhìn ra chân tướng của những nhận thức sai lầm này.
Tương tự, ngay khi chúng ta cho phép mình nhân ra “Trời ơi, tôi chẳng biết gì cả: Tôi không biết mình là ai. Tôi không biết thế giới là gì. Tôi không biết cái này hay cái kia có phải là sự thật không” thì có gì đó bên trong chúng ta đang mở ra. Khi chúng ta sẵn sàng bước vào cái không biết, hoang mang thiếu tự tin như đương nhiên phải thế, mà không chạy ngược trở lại tìm bất cứ thứ gì để che giấu hay dựa dẫm – khi chúng ta sẵn sàng đứng như thể đối mặt với một cơn gió đang ào đến và không chùn bước – chúng ta cuối cùng có thể đối mặt với bản ngã thực sự của mình.
Đào sâu vào câu hỏi “Tôi biết chắc chắn cái gì?” cũng là một công cụ vô giá khi sự thức tỉnh đã xảy ra. Tự hỏi mình câu hỏi này giúp giải phóng các giới hạn và ý tưởng, cũng như xu hướng bám chấp – tất cả những thứ vẫn tiếp tục sau khi thức tỉnh.
Cho dù bạn đang ở đâu trên hành trình này, việc sẵn lòng đứng lên trong nội tâm mình, đặt ra câu hỏi này và cởi mở, chân thành với những gì bạn thấy, đó là điều quan trọng nhất. Đó là xương sống mà toàn bộ sự thức tỉnh và cuộc sống bạn sau khi thức tỉnh phụ thuộc vào.
⋆ Sẵn lòng đặt câu hỏi về mọi thứ ⋆ Adyashanti
(trích Sự thực về giác ngộ)
⋆⋆⋆ Nối một cây cầu về phía ánh sáng ⋆⋆⋆
#noimotcaycau#Adyashanti
