Sự thật về chiến tranh

Hiển nhiên, chiến tranh và các tổ chức quân đội lớn là nguồn bạo lực khổng lồ nhất trên thế giới. Dù mục đích của họ là bảo vệ hay tấn công, các tổ chức với sức mạnh vĩ đại này tồn tại chỉ để giết người. Chúng ta cần phải suy nghĩ cẩn thận về thực tế chiến tranh. Hầu hết chúng ta đều bị điều kiện hóa để nhìn nhận chiến tranh quân sự như một cuộc chiến đầy phấn kích và lôi cuốn – một cơ hội cho nam giới chứng tỏ bản lĩnh và lòng dũng cảm của họ. Vì quân đội là hợp pháp, chúng ta cảm thấy chiến tranh có thể chấp nhận được; nhìn chung, chẳng có ai cảm thấy chiến tranh là một tội ác hay chấp nhận chiến tranh là một thái độ tội ác. Thực tế, chúng ta đã bị tẩy não. Chiến tranh chẳng những không rực rỡ mà cũng chẳng hấp dẫn. Chiến tranh là tàn ác. Bản chất thật sự của chiến tranh là bản chất của thảm kịch và đau khổ.

Chiến tranh hệt như ngọn lửa trong xã hội loài người, mà nhiên liệu của nó là những sinh vật. Tôi thấy sự so sánh này đặc biệt phù hợp và hữu ích. Chiến tranh hiện đại tiến hành chủ yếu với các dạng khác nhau của lửa, nhưng chúng ta đã bị điều kiện hóa để thấy chiến tranh ly kỳ đến nỗi chúng ta nói về vũ khí tuyệt vời này hay vũ khí tuyệt vời kia như là một khí cụ công nghệ đáng kể mà không nhớ rằng, nếu nó thực sự được sử dụng, nó sẽ thiêu rụi những người còn sống.

Chiến tranh cũng mãnh liệt hệt như ngọn lửa theo cách nó lây lan. Nếu một khu vực bị yếu, sĩ quan chỉ huy sẽ gửi quân tiếp viện. Đấy là ném những con người còn sống vào lửa. Nhưng bởi chúng ta đã bị tẩy não để suy nghĩ theo hướng này, chúng ta không quan tâm tới nỗi đau khổ của từng cá nhân người lính. Chẳng có người lính nào muốn bị thương hay bị chết. Chẳng có ai trong số người thân yêu của anh lính ấy mong bất kỳ nguy hại nào xảy ra với anh ấy. Nếu một người lính bị giết, hay bị thương tật suốt đời, thì ít nhất năm hay mười người – người thân và bạn bè của anh ấy – cũng đau khổ. Tất cả chúng ta đều phải khiếp sợ mức độ thảm kịch này, nhưng chúng ta lại quá hoang mang.

Thành thật mà nói khi là một cậu bé, tôi cũng bị hút vào quân lính. Đồng phục của họ trông rất lịch sự và đẹp đẽ. Nhưng đó chính xác là cách sự cám dỗ bắt đầu. Trẻ con bắt đầu chơi những trò chơi mà một ngày nào đó sẽ dẫn chúng vào đau khổ. Có rất nhiều trò lý thú để chơi và rất nhiều trang phục để mặc khác hơn so với những thứ dựa vào giết người. Vả lại, nếu người lớn chúng ta không quá bị mê hoặc bởi chiến tranh, chúng ta có thể sẽ rõ ràng thấy rằng việc cho phép con cái của chúng ta hình thành thói quen với những trò chơi chiến tranh là cực kỳ bất hạnh. Một số cựu chiến binh đã nói với tôi rằng khi họ bắn người đầu tiên, họ cảm thấy không thoải mái nhưng khi họ tiếp tục giết người thì bắt đầu cảm thấy hoàn toàn bình thường. Theo thời gian, chúng ta có thể quen với bất cứ điều gì.

Không chỉ trong thời gian chiến tranh các tổ chức quân đội mới có hành động huỷ diệt. Bằng mục đích riêng, họ duy nhất là những người xâm phạm quyền làm người lớn nhất, và chính bản thân những người lính thường trực hứng chịu các lạm dụng của họ. Ngay sau khi người sĩ quan đứng đầu đưa ra lời giải thích tốt đẹp về tầm quan trọng của quân đội, kỷ luật quân đội và nhu cầu chiến thắng quân thù, quyền lợi của cả đoàn quân khổng lồ hoàn toàn bị tước đoạt. Quân lính khi đó bị buộc bỏ hết ý chí cá nhân, và cuối cùng, hy sinh chính cuộc sống của họ. Hơn nữa, một khi quân đội trở thành một lực lượng hùng mạnh, có rủi ro cao là quân đội sẽ phá hủy hạnh phúc của chính đất nước họ.

Những người có ý đồ huỷ diệt trong mỗi xã hội, và sức cám dỗ được nắm quyền chỉ huy một tổ chức có khả năng thỏa mãn các thèm muốn đó có thể trở nên cực mạnh. Nhưng, những kẻ độc tài giết người vô số có khả năng áp bức quốc gia của họ và gây ra các vấn đề quốc tế, dù họ xấu xa và độc ác thế nào, rõ ràng là họ không thể làm hại người khác hoặc giết vô số người, nếu họ không có một tổ chức quân sự được xã hội chấp nhận và dung dưỡng. Ngày nào có quân đội hùng mạnh thì ngày đó luôn có nguy cơ của chế độ độc tài. Nếu chúng ta thực sự tin rằng chế độ độc tài là một hình thức chính phủ hèn hạ và huỷ diệt, thì chúng ta cũng phải thừa nhận rằng sự hiện diện của một quân đội hùng mạnh là một trong những nguyên nhân chính của điều này.

Chủ nghĩa quân phiệt cũng rất tốn kém. Theo đuổi hòa bình thông qua sức mạnh quân sự đặt một gánh nặng hoang phí khủng khiếp cho xã hội. Chính phủ đã chi tiêu những khoản tiền kếch xù vào những vũ khí ngày càng phức tạp, mà trên thực tế, chẳng có ai thực sự muốn sử dụng chúng. Không chỉ tiền bạc mà năng lượng quý giá và trí thông minh của con người cũng bị lãng phí, trong chỉ có một cái được tăng thêm là sợ hãi.

Tuy nhiên, tôi muốn nói rõ rằng, mặc dù tôi phản đối sâu sắc chiến tranh, nhưng tôi không ủng hộ sự nhân nhượng vô nguyên tắc. Thường là phải có một lập trường mạnh mẽ chống lại cuộc xâm lược bất công. Ví dụ, thật rõ ràng với tất cả chúng ta là Chiến tranh thế giới thứ hai hoàn toàn có lý do chính đáng. Nó ” bảo vệ nền văn minh” khỏi sự bạo ngược của Đức Quốc xã, như Thủ tướng Winston Churchill đã nói rất chính xác. Theo quan điểm của tôi, chiến tranh Triều Tiên cũng chính đáng, vì nó cho Hàn Quốc cơ hội từng bước phát triển chế độ dân chủ. Nhưng chúng ta chỉ có thể đánh giá một cuộc xung đột đã được đặt trên căn bản đạo đức hay không sau khi mọi chuyện đã xong rồi. Ví dụ, bây giờ chúng ta có thể thấy trong thời Chiến tranh Lạnh, nguyên tắc ngăn chặn hạt nhân đã có một giá trị nào đó. Tuy nhiên, thật quá khó khăn để đánh giá tất cả vấn đề này với bất kỳ mức độ chính xác nào.

Chiến tranh là bạo lực và bạo lực thì không thể nào nói trước được. Do đó, cách tốt nhất là tránh chiến tranh nếu có thể, và không bao giờ cho rằng chúng ta biết trước liệu tác động một cuộc chiến cụ thể sẽ có lợi hay không.

Ví dụ, trong trường hợp Chiến tranh Lạnh, dù việc ngăn chặn hạt nhân có thể giúp thúc đẩy tính ổn định, nhưng nó không tạo ra hoà bình thật. Bốn mươi năm cuối cùng ở châu Âu chỉ cho thấy sự vắng mặt của chiến tranh, nhưng đó không phải là hòa bình thực sự, mà là sự sợ hãi đặt nền tảng trên một bản sao của hòa bình. Ở mức tốt nhất, thì xây dựng vũ khí để phục vụ hòa bình cũng chỉ là một biện pháp tạm thời. Chỉ cần các đối thủ không tin tưởng lẫn nhau, bất kỳ yếu tố nào cũng có thể phá vỡ sự cân bằng quyền lực. Cuối cùng thì hòa bình có thể được đảm bảo vững chắc chỉ trên cơ sở lòng tin thật sự.

Hết.

⋆ Sự thật về chiến tranh ⋆ Đạt Lai Lạt Ma 14
(Phạm Thu Hương dịch)

⋆⋆⋆ Nối một cây cầu về phía ánh sáng ⋆⋆⋆

#noimotcaycau #DatLaiLatMa14

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s